Thứ năm, Ngày 21, Tháng 06, Năm 2018
Chi tiết bài viết

Năng lượng tích cực: Vui là một đời, buồn cũng là một đời, vậy tội gì không sống một đời tích cực?

Nếu ai biết mình từ lâu rồi, thì cũng biết hồi trước có thời gian mình có khuôn mặt và tính tình không vui vẻ như bây giờ. Đó là quãng đời mình còn thiếu kinh nghiệm sống và làm việc, nên mình thường vận vào mình gần như tất cả những trường hợp bệnh nhân mình gặp, những người có vấn đề đau khổ mà mình từng trò chuyện, giúp đỡ...

Có những lúc mình buồn đến phát khóc khi nghĩ rằng đến một hôm nào đó đời mình cũng có thể gặp phải những thứ như vậy, và sẽ rất khổ, sẽ rất đau đớn, thất vọng...

Cho đến một hôm đạp xe trên phố, giũa dòng người đông vui, tự nhiên mình thấy mình hâm quá, cái gì cũng vận vào mình như vậy thì khéo chẳng mấy mà chết.

Vậy là mình tìm kiếm nhiều cách thay đổi khác nhau. Mình học cách nhìn nhận mọi sự việc hiện tượng một cách tích cực. Với bệnh nhân, từ việc nghe/ giúp đỡ một cách khá thụ động, mình chuyển qua nghe/giúp đỡ tích cực, chủ động...

Trong khoảng hai năm, mình chỉ tìm đến các nguồn năng lượng tích cực thôi. Mình thích chơi với những người có lối sống, lối nghĩ cởi mở, tích cực. Mình học những người bệnh, người thầy, người bạn có nhiều nghị lực, nhiều cảm xúc tích cực... Mình thay đổi cách đọc sách, xem phim, thay đổi cách hưởng thu, tận hưởng và cống hiến cho cuộc sống. Mình tập Vĩnh Xuân, tập yoga, và tập tĩnh lặng...

Cho đến ngày mình nhận ra rằng ngay cả khi mình tiếp xúc với những năng lượng tiêu cực, những nỗi đau khổ, những mất mát đau thương của con người, của cuộc sống, mình đều có thể vững lòng, lắng lại, vượt qua, tìm được con đường thích hợp thì mình biết cuộc đời mình đã bước sang một đoạn khác rồi...

Nếu muốn sống vui vẻ, hạnh phúc và luôn tìm được những con đường, cách giải quyết cuộc sống ổn thoả, hãy tìm cho mình những nguồn năng lượng tích cực các bạn ạ.

Nếu bạn còn quá yếu đuối, dễ bị ảnh hưởng, hãy mạnh dạn "unfriend" (ít nhất là trong một thời gian) cả trên mạng ảo lẫn ngoài đời những người luôn đem lại cho bạn những ảnh hưởng tiêu cực, những nỗi lo lắng, sợ hãi, nghi ngờ bản thân, nghi ngờ cách làm của bạn, làm cho bạn ăn chẳng ngon, ngủ chẳng yên, sinh con, nuôi dạy con cũng chẳng còn thanh thản, chẳng còn (hoặc rất ít) niềm vui....

Sáu tháng nay mình có một bà bệnh nhân. Có những ngày, mình tới thấy bà ấy đau đớn, khổ sở, mất ngủ, ăn không được, sống chẳng yên... Có những ngày mình lại thấy bà ấy như một con người khác, cởi mở, vui vẻ, ăn ngủ ngon lành, nghe nhạc, nghe đàn...

Ban đầu mình cũng ngạc nhiên vì sự thay đổi thất thường đó, mang ra bàn với vài đồng nghiệp, cũng không ai có ý gì hay. Và mình cứ hay tự hỏi, không hiểu sao bà ấy thay đổi như vậy? Cả tháng sau, khi đã thân thiết hơn với bà ấy, mình ngồi lại nhà bà lâu hơn một chút, thì mới để ý đến hai cô giúp việc của bà ấy. Hai cô đều được đào tạo rất bài bản để giúp đỡ người ốm, mỗi cô làm một nửa tuần ở nhà bà già.

Một cô lúc nào cũng co ro kêu lạnh kêu rét, bất kể trời ấm hay lạnh, thì câu cửa miệng của cô ấy đều là "trời ơi lạnh quá". Và cô ấy thường đóng hết các cửa sổ, ngăn không cho bà già ra ban công. Cô ấy nhìn đâu cũng thấy lỗi của người khác, hôm thì cô ấy than về giờ giấc, về thái độ của cô kia, hôm thì cô ấy than phiền con gái bà già đối với cô ấy không tốt.... Đến bữa, cô ấy thường bắt bà ăn những món mà cô ấy cho là tốt cho bà, hoặc là món mà cô ấy thích...Cô ấy coi việc bà già bị ốm, cơ thể gầy yếu, thay đổi... như một kiếp nạn của con người...

Cô kia ngược lại, tính tình vui vẻ an hoà, cô nhìn cái gì cũng thấy hay thấy đẹp. Buổi sáng cứ đến nhà bà già một cái là cô lấy một cái chăn to che kín bà già đang ngồi trên cái ghế bành, rồi mở tung cửa sổ thông gió, những hôm trời không mưa, cô đẩy bà già ra ban công ngắm hoa ngắm phố, bình phẩm người qua lại, thưởng thức mây trời...

Những hôm trời xấu, cô ấy để bà già ngồi cạnh cửa sổ, đọc sách, ca hát, nghe nhạc, uống cà phê, ăn bánh gateau do cô làm. Đến bữa ăn, cô làm những món mà bà thích, cô không bao giờ giục bà ăn nhiều lên, ăn nhanh lên, bà ăn được tý nào cô vui tý đó.

Cô không bao giờ phê phán đồng nghiệp, than thở về cách đối đãi của con gái bà già, cô đón tiếp bất cứ ai đến chơi với bà già một cách nồng hậu, ân cần. Cô coi việc bà già ốm đau, xấu xí, gầy yếu, mệt nhọc như là khúc cuối của dòng chảy của cuộc đời sinh lão bệnh tử, không ai có thể tránh được, và cùng bà già chấp nhận nó...

Cô làm bà già vui theo cô, muốn sống, muốn cười, muốn hát, muốn thưởng thức cuộc đời như cô...

Năng lượng tích cực, yêu thương tích cực, giáo dục tích cực, truyền bá tích cực, phê bình tích cực, kỉ luật tích cực....

Có những lúc, đi trên phố, đọc một câu thơ, một vài chữ viết, nghe một bài hát, trò chuyện với ai đó, lòng mình bỗng thấy rộn ràng vui, bỗng thấy yêu đời, yêu cuộc sống biết bao... Và mình biết, mình vừa được nạp một nguồn năng lượng tích cực,...

Và mình bỗng muốn yêu muốn thương, muốn hát lên, muốn sống tốt, muốn làm việc nọ việc kia, muốn hạnh phúc, muốn khoẻ mạnh, muốn cống hiến, muốn cho, muốn tặng...

Theo Trí Thức Trẻ

Đối tác